Dòng tâm sự về bệnh hiếm muộn

0
1516

Dòng tâm sự “…đêm nào cũng mơ mình đưa vợ đi đẻ, bế con trên tay thơm lên má nó, đứa con đỏ hỏn và rồi tỉnh dậy lại buồn và khóc. Những giọt nước mắt đàn ông mặn đến chát chúa…”

Dòng tâm sự với câu truyện của tôi

Khi đang ngồi viết những dòng chia sẻ này tôi vẫn còn nhớ như in hành trình chữa hiếm muộn 5 năm đầy gian nan và tốn kém của 2 vợ chồng, nhưng có lẽ thời gian, tiền bạc không là gì so với những áp lực tinh thần mà 2 chúng tôi trải qua, nó quá khủng khiếp, quá tàn nhẫn – ngay cả với một người đàn ông như tôi, vốn đã rất mạnh mẽ.

Hai vợ chồng yêu nhau từ hồi cấp 3 tại một vùng quê nghèo Hải Dương, cùng nhau lên Hà Nội vượt qua biết bao nhiêu khó khăn để có thể bám trụ lại tại đây. Và sau khi ra trường 2 năm, tình yêu đó đã đơm hoa kết trái trong niềm cảm phục và vô vàn những lời chúc phúc của bạn bè người thân. Ngày đưa Lan về nhà với tư cách là Vợ, tôi hoàn toàn tin tưởng với tính cách nết na, thùy mị và chịu thương, chịu khó, thương chồng của Lan sẽ khiến tôi hạnh phúc mãi mãi, và tình yêu tôi dành cho Lan cũng luôn đủ lớn để đáp lại tình yêu đó, không còn xa xôi nữa, một mái ấm ngập tràn hạnh phúc, “ngôi nhà và những đứa trẻ” vang tiếng đùa vui.

<center>Dòng tâm sự<center/>
Dòng tâm sự

Ban đầu sau cưới 1 năm chưa có dấu hiệu gì của thiên thần nhí về đội của chúng tôi, thì tôi và Lan đều  thấy rất bình thường bởi chúng tôi còn trẻ, còn phải phấn đấu cho nhiều mục đích khác. Tuy đâu đó, bố mẹ tôi đã vài lần nói khéo chuyện đi khám xét nhưng tôi gạt đi ngay bởi tôi tin chuyện vô sinh hiếm muộn không thể nào hỏi thăm tôi được.

Nhưng thời gian trôi nhanh quá đến nay đã 5 năm mà chúng tôi vẫn “im hơi lặng tiếng” “án binh bất động” mãi thì những lời nói khéo kia đã trở thành trì triết, đay nghiến và những lời hỏi thăm của hàng xóm giờ đây mang ý nghĩa móc máy, chôm chỉa, vậy nên mỗi lần nhà có giỗ là vợ tôi vô cùng áp lực, tôi phải gần vợ để lỡ có ai hỏi châm chọc tôi sẽ đỡ lời cho vợ.

Tôi yêu Lan, hiểu Lan nên thấm tất cả những gì Lan trải qua nhiều năm nay, không áp lực làm sao khi mà cô ấy cùng 1 lúc trải qua 3 sức mạnh từ dư luận, từ gia đình nhà chồng và từ tài chính ( số tiền chúng tôi chữa đẻ hiện không ít ) dồn Lan vào chân tường khiến cô ấy héo hon và buồn bã. Không cần phải nói bạn cũng biết vợ chồng tôi thèm có con đến mức nào, tình yêu dành cho nhau bao nhiêu năm nay chỉ mong có đứa con bế bồng, hít hà, nhà có tiếng trẻ con sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn và gắn kết hơn rất nhiều. Đã có rất nhiều đêm 2 vợ chồng mỗi người quay mặt một bên và khóc thầm, có thể bạn không tin nhưng đêm nào tôi cũng mơ, một giấc mơ mình được bế trên tay đứa con đỏ hỏn mà Lan vừa sinh ra, tuy nhiên cứ đến khi hạnh phúc nhất thì tôi lại tỉnh giấc, tỉnh để rồi thấy nước mắt lăn dài trên má và nói thẩm “ Con ơi về với ba mẹ đi”.

Kết quả của các xét nghiệm cho thấy vợ chồng chúng tôi hoàn toàn bình thường, như vậy có thể khẳng định là khoa học không tìm ra nguyên nhân vợ chồng chúng tôi không thể có con nên cũng giống như bao cặp hiếm muộn khác chúng tôi chạy chữa với phương châm “ có bệnh thì vái tứ phương” nhưng vái mãi mà vẫn chả có tin vui, nhiều năm thành ra mệt mỏi và chán chường không muốn chữa nữa. Nhưng đến một ngày đẹp trời, có thể là do duyên số, ông trời thương run rủi thế nào lại cho tôi gặp lại thằng bạn học cùng đại học trong quán cà phê, nói chuyện hàn huyên mãi, mới quay sang hỏi chuyện con cái, tôi cũng kể thật về tình trạng của mình và được nó giới thiệu cho một Nhà Thuốc Dân Tộc, chuyên chữa hiếm muộn bằng thuốc Nam. Nói thật là khi nghe nó giới thiệu, tôi cũng tặc lưỡi bảo đi thử xem sao, chả mất gì cả nên về nới với vợ, vợ đồng ý và chúng tôi lại có hành trình mới đi kiếm tìm con yêu. Tuy nhiên, lần này thì 2 vợ chồng có tâm lý khá thoải mái, không quá căng như trước nữa vì cũng cho rằng, con cái là của trời cho, ông trời thương là được.

Khi đến khám tại nhà thuốc này tôi có linh cảm đặc biệt về thầy thuốc tại đây, không giống như các thầy thuốc khác chỉ hỏi,khám và kê đơn thuốc là xong, đằng này thầy rất quan tâm đến bệnh nhân, hỏi han tỉ mỉ và rất cảm thông với nỗi niễm của cả 2 vợ chồng, cả 2 vợ chồng đều nhủ: Thấy phòng khám đông mà thầy làm việc rất cẩn thận, chi tiết thì biết là thầy có tài và tâm lắm, nên dù hiệu quả thế nào vẫn kiên trì theo đến cùng và tuyệt đối không nghi ngờ hoặc băn khoăn về bài thuốc thầy kê.

Sau khi hết liệu trình điều trị thuốc của thầy thì vài tháng sau dù mong mỏi lắm nhưng chưa thấy vợ thông báo điều gì, tôi đã nghĩ rằng chắc cũng không hy vọng, cho đến ngày 18- 2 – 2014 khi tôi đang ngồi uống cà phê cuối tuần với đám bạn thì nhận được tin nhắn của vợ “ Chồng ơi, chồng được làm bố rồi nhé”, lúc đầu mắt tôi nhòe đi, đầu óc như bị điện giật tạm thời, sau đó trấn tĩnh lại, ngồi ngây 1 lúc khiến đám bạn phải hỏi làm sao thế. Tôi chỉ đi ra ngoài gọi lại cho vợ, thấy giọng vợ đúng là đang khóc, nói chẳng rõ lời, tôi vội phi xe về ngay. Việc đầu tiên vợ làm là ôm tôi và khóc, hiểu vợ, tôi không gặng hỏi điều chi, khi vợ đã hết xúc động Lan mới nói, em có rồi mình ạ, con đã về với vợ chồng mình. Tôi nhớ như in ngày ấy, ngày tôi biết mình có con và được làm bố, ngày tôi khóc trong hạnh phúc, giọt nước mắt sung sướng thay thế cho những giọt nước mắt khao khát mỗi đêm.

Sau 9 tháng nghỉ việc, vợ tôi đã làm tròn trách nhiệm to lớn, đó là hạ sinh bé gái khỏe mạnh, nặng 3.4kg. Cả gia đình nội ngoại và tôi vỡ òa trong sung sướng và hạnh phúc. Hóa ra hạnh phúc nó đơn giản đến thế, bình dị đến thế. Nhiều đêm đi làm về, bế con cho vợ ngủ bù tôi đã lăn ra sàn nhà, rất may con an toàn, nhưng trong lòng vui sướng cực điểm. Có lẽ, con đến muộn cũng chỉ để nhắn nhủ chúng tôi trân quý hạnh phúc chúng tôi đang có. Chẳng cần nhiều tiền, chẳng cần giàu sang, chúng tôi chỉ cần tình yêu dành cho nhau và tiếng trẻ khóc, trẻ cười là đủ. Hạnh phúc bình dị lắm!

Qua Dòng tâm sự với bài viết này, tôi cũng muốn chia sẻ đến những vợ chồng nào hiếm muộn về địa chỉ của lương y: CẦM THỊ KHOAN Ngay cả khi bạn tuyệt vọng, chán chường cũng nên thử nghiệm địa chỉ này bởi rất có thể lần điều trị này bạn sẽ thành công như tôi. Tôi cũng đã trải qua những gì bạn đang đi qua, tôi hiểu hết tâm trạng và niềm khao khát cháy bỏng được bế con trên tay của bạn, chỉ muốn nhắn nhủ với bạn rằng, đừng ngừng hi vọng, đừng thôi tin tưởng. Sẽ có điều kì diệu …

lưu ý : khỏi bệnh cũng phải phụ thuộc cơ địa của từng người

Tư vấn miễn phí

bài viết: nguyễn đức hùng

xem thêm ==> Chữa hiếm muộn

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY